Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện đi đường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện đi đường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Hãy phát huy lòng tự trọng khi đi đường

Lòng tự trọng là nhân cách, là giá trị, là danh dự, là một trong những phẩm chất tốt đẹp của con người, giúp chúng ta sống và hoạt động theo chuẩn mực đạo đức và hành xử đúng mực.

Người có lòng tự trọng luôn có sự hiểu biết về các chuẩn mực xã hội, ý thức thượng tôn, tự giác và gương mẫu chấp hành pháp luật; biết điều chỉnh thái độ và hành vi ứng xử trong các mối quan hệ với cộng đồng khi tham gia giao thông.

Hiện nay, từ thành thị đến nông thôn, ở đâu chúng ta cũng dễ dàng bắt gặp những thông điệp tuyên truyền như nghiêm túc chấp hành Luật Giao thông đường bộ; chủ động xóa bỏ thói hư, tật xấu, tác phong tùy tiện khi tham gia giao thông; xây dựng ý thức tự giác chấp hành quy tắc giao thông,...

Tuy nhiên khi nhìn vào thực trạng, chúng ta có thể thấy một bộ phận không nhỏ người tham gia giao thông điều khiển xe phóng nhanh, vượt ẩu, chở quá số người quy định, đi vào đường cấm, đường ngược chiều; có không ít học sinh đi xe mô tô, đi xe đạp điện không đội mũ bảo hiểm, dừng, đậu xe không đúng qui định; đi xe hàng ba, hàng bốn, lạng lách, đánh võng; vừa điểu khiển phương tiện giao thông vừa nghe điện thoại…

Người có lòng tự trọng khi tham gia giao thông thường có thói quen dù nhỏ nhất như đội mũ bảo hiểm khi ngồi trên xe gắn máy, đi đúng làn đường, phần đường; tuân thủ quy định về tốc độ; dừng, đỗ đúng phần đường quy định, nghiêm chỉnh chấp hành tín hiệu giao thông; không uống rượu bia, phóng nhanh vượt ẩu, vượt đèn đỏ, không lấn chiếm vỉa hè, lòng đường, hành lang bảo vệ an toàn giao thông;

Người có lòng tự trọng khi lưu thông trên đường luôn thực hiện đúng luật, từ tốn, bình tĩnh, ưu tiên cho người già, trẻ nhỏ, biết xin lỗi, cảm ơn khi cần thiết.
Muốn làm được điều này, trước tiên các bậc cha mẹ phải dạy và luôn làm gương cho con trẻ trong việc nâng cao ý thức tự giác, chấp hành Luật giao thông đường bộ.

Ở trường, cần có các hình thức giáo dục phù hợp, dễ nhớ, hấp dẫn để các em ý thức được sự cần thiết và tự giác thực hiện các chuẩn mực khi tham gia giao thông.

Khi tham gia giao thông, lòng tự trọng có vai trò quan trọng. Nó không chỉ giúp chúng ta hành xử một cách đúng mực, mà còn góp phần bảo vệ an toàn cho chính mình và cộng đồng. Vì vậy, thay vì hô hào chung chung, mỗi người hãy phát huy lòng tự trọng: xử sự đúng luật, tôn trọng các chuẩn mực của xã hội về lẽ phải, về cái đẹp, cái thiện khi tham gia giao thông.



Bài dự thi tìm hiểu Luật Giao thông đường bộ.

Cần Thơ, ngày 10 tháng 11 năm 2014

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Đội nón bảo hiểm cho trẻ em-sự lựa chọn an toàn!


Đèn trước, đèn sau, đèn xi nhan bên phải, bên trái, nón bảo hiểm xe đạp Fornix, quần áo thể thao nghiêm chỉnh. Mỗi ngày như mọi ngày, đúng 5 giờ, ba cha con chạy vòng quanh công viên Cồn Cái Khế để rèn luyện sức khỏe.

Mọi người nhìn thấy đều khen, đây là gia đình có ý thức tự giác và gương mẫu về an toàn khi tham gia giao thông!

Thực ra, đây không phải là trường hợp hưởng ứng "phong trào" mà đã thành thói quen khi tham gia giao thông, là ý thức tự giác của bản thân, là sự lựa chọn an toàn cho chính mình.

Tuy nhiên, không phải ai cũng ý thức và có được sự tự giác như vậy. Gần nhà tôi có trường tiểu học Mạc Đĩnh Chi. Vì là trường tiểu học, học sinh chưa thể tự đến trường, nên vào các giờ cao điểm đến lớp, tan trường là tấp nập phụ huynh, học sinh với đủ các loại phương tiện đưa đón. Lộn xộn, mất trật tự và thiếu an toàn !
Phần lớn cha mẹ chưa quan tâm đến việc đội nón bảo hiểm cho con em mình khi tham gia giao thông, vô tư vi phạm Luật giao thông đường bộ. Đây cũng chính là những nguy cơ ẩn họa tai nạn thương tích với trẻ em khi không may xảy ra tai nạn giao thông.

Việc đội nón bảo hiểm cho con em mình khi tham gia giao thông là rất cần thiết, vì lợi ích của bản thân, không chỉ đảm bảo an toàn, mà còn tạo cho trẻ có thói quen đội nón bảo hiểm khi đi đường, có ý thức chấp hành Luật giao thông đường bộ ngay từ nhỏ.

Muốn làm được điều này, trước tiên các bậc cha mẹ phải dạy và luôn làm gương cho trẻ trong việc nâng cao ý thức tự giác, chấp hành Luật giao thông đường bộ.

Ở trường, cần có các hình thức giáo dục phù hợp, dễ nhớ, hấp dẫn để các em ý thức được sự cần thiết và tự giác đội nón bảo hiểm khi tham gia giao thông.




Bài dự thi tìm hiểu Luật Giao thông đường bộ.

Cần Thơ, ngày 02 tháng 11 năm 2014

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Chuyện bé Mai và tín hiệu đèn vàng

Chiều cuối tuần, bé Mai được mẹ đưa đến nhà tôi chơi. Lâu nay, bé rất ngoan! Nhưng hôm nay, bé không chịu vào nhà, mà đứng trước cửa vừa khóc vừa đòi mẹ phải đến trường mẫu giáo Tây Đô để xin lỗi cô giáo.

Tôi gạ hỏi thì bé thỏ thẻ nói: "Mẹ không nghe lời cô giáo, đèn vàng mà không dừng xe lại!"
À ra thế, mấy tuần nay, ở trường mẫu giáo, các cháu được học về an toàn giao thông. Và bé Mai vừa được cô giáo dạy bài "đèn đỏ, đèn xanh".

Ở nhà trẻ, các bé được học màu đỏ vẽ ông mặt trời, màu xanh vẽ lá, màu vàng của quả chín. Và không ai xa lạ gì đó chính là ba màu của đèn tín hiệu giao thông: đèn đỏ dừng lại, đèn vàng báo hiệu chuẩn bị dừng hoặc đi, đèn xanh được phép đi.

Tôi trách mẹ bé Mai, không gương mẫu cho con khi tham gia giao thông, mà còn vi phạm Luật! Mẹ bé giải thích: "đó là đèn vàng nhấp nháy cảnh báo thôi". Nghe ra, tôi mới giải thích cho bé: Đèn vàng nhấp nháy liên tục báo hiệu: Chú ý nguy hiểm, ưu tiên cho xe bên phải.

Khi đèn vàng nhấp nháy liên tục, xe phải giảm tốc độ, báo hiệu bằng còi (ban ngày) hay đèn (ban đêm) trước khi qua ngã ba, ngã tư đó và phải chú ý nhường ưu tiên cho xe bên phải.

Vậy là bé Mai đã hiểu thêm, đèn vàng nhấp nháy liên tục báo hiệu: Chú ý nguy hiểm, lái xe thận trọng hơn!

Không phải ngẫu nhiên mà tôi kể câu chuyện của bé Mai và đèn tín hiệu giao thông. Vì khi tham gia giao thông, không phải ai cũng biết và hiểu hết các qui định về biển báo và tín hiệu giao thông.

Lịch sử đèn tín hiệu giao thông đã có gần 200 năm rồi. Ban đầu, chúng được lắp để báo hiệu cho những đoàn tàu hỏa đi qua. Chỉ có hai màu: Đèn đỏ có nghĩa là “dừng lại” còn đèn xanh là “chú ý”.

Ở một số quốc gia còn có “cột đèn tín hiệu” dành cho người đi bộ. Khi người đi bộ muốn qua đường, họ phải bấm vào nút xin qua đường ở cây cột đèn này, khi đèn màu xanh, có hình người đi bộ thì đó là lúc người ta qua đường, còn khi đèn chuyển sang màu đỏ có hình người đứng hoặc đèn tắt thì người đi bộ không được qua đường.
Và họ cũng tính toán về khoảng thời gian đèn xanh, đèn đỏ là bao nhiêu là phù hợp… hoặc có tín hiệu bằng âm thanh cho người khiếm thị. Khi nghe tiếng báo hiệu "lọc cọc, lọc cọc" thì người khiếm thị được đi qua đường.

Tuy nhiên, lái xe ở các quốc gia đó, họ luôn vui vẻ, lịch sự ưu tiên nhường đường cho người đi bộ. Đặc biệt, họ rất tôn trọng người khuyết tật.

Hoặc như bao giờ lái xe đến ngã ba, ngã tư, có biển STOP, họ cũng dừng xe quan sát rồi mới đi. Làn đường hay hướng nào ưu tiên họ đều tôn trọng.

Ở Việt Nam, Luật giao thông đường bộ, tôi chưa thấy có điều luật hay cột tín hiệu ưu tiên dành cho người đi bộ hay người khuyết tật.

Để giải quyết tốt vấn đề lớn về trật tự an toàn giao thông, thiết nghĩ chính quyền cần giải quyết những vấn đề nho nhỏ như: lối đi cho người đi bộ, bố trí đèn đỏ hợp lý… ưu tiên cho người đi bộ và người khuyết tật. Người tham gia giao thông phải có ý thức chấp hành Luật giao thông đường bộ, thì sẽ tìm ra lời giải cho bài toán lớn về trật tự an toàn giao thông.

Từ câu chuyện của bé Mai, người tham gia giao thông hãy nên dừng lại khi đèn đỏ để con cháu ta còn cơ hội đến trường. "Thà chậm vài phút còn hơn phải chậm cả cuộc đời!"


Bài dự thi tìm hiểu Luật Giao thông đường bộ.

Cần Thơ, ngày 31 tháng 10 năm 2014

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Phó Chủ tịch tỉnh đi xe đạp


TRẦN HIỆP THỦY
*Bài tham gia Báo Xuân Hậu Giang năm 2012:

“Ngày xưa là Chánh Văn phòng - Ngày nay Chủ nhiệm đặt vòng tránh thai” - có dạo tôi hay chào gọi anh theo kiểu “Bút Tre” cải biên đó. Ở tỉnh Cần Thơ (cũ), anh từng là Chánh Văn phòng UBND tỉnh nhảy sang làm Chủ nhiệm Ủy ban Dân số - Kế hoạch hóa gia đình, rồi về tỉnh mới Hậu Giang giữ nhiều trọng trách, làm Giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư rồi nhận nhiệm vụ Phó Chủ tịch UBND tỉnh. Hết phụ trách lĩnh vực công – nông nghiệp, giải phóng mặt bằng nóng bỏng một thời, cả lĩnh vực công nghệ thông tin nhiều thách thức, rồi sang lĩnh vực văn hóa – xã hội bộn bề công việc. Ở đâu, làm gì anh cũng cần mẫn, không ồn ào, nhưng đều tạo dấu ấn. Anh em trìu mến gọi anh là “Tư Lập” (Trần Thành Lập), còn tôi và số bạn bè thân quen thì gọi “Tư xe đạp”.

Người không ồn ào
Có mặt tại tỉnh Hậu Giang ngay từ những ngày đầu thành lập, anh Tư xe đạp cùng mọi người sẻ chia cảnh “ở nhà tạm, ngủ giường xếp, ăn cơm bếp” suốt một thời gian dài. Với nhiệm vụ Trưởng ban Chỉ đạo phát triển công nghệ thông tin, anh xông vô “3 điểm yếu” căn bản của tin học hóa quản lý nhà nước: Cơ sở hạ tầng mạng, phần mềm ứng dụng và trình độ cán bộ, công chức.

Được lãnh đạo tỉnh ủng hộ, anh em đồng lòng, trung ương quan tâm, nhờ cách làm sáng tạo mà chỉ trong vài năm, Hậu Giang nổi lên như một hiện tượng của vùng ĐBSCL: Văn phòng UBND tỉnh là nơi được công nhận ứng dụng “ISO hành chính” gắn với “tin học hóa” sớm nhất và nhờ hiệu quả thực chất đã nhanh chóng nhân rộng ra các sở, ngành, cấp huyện, cấp xã. Hầu hết văn bản ở “tỉnh thứ 13” này của Tây Nam Bộ đều được trao đổi qua mạng từ rất sớm; website của UBND tỉnh (www.haugiang.gov.vn) cũng được Bộ Thông tin và Truyền thông xếp hạng là một trong những trang tin điện tử tốt nhất.

Nhiều cán bộ, công chức Hậu Giang vẫn chưa quên những ngày đầu lọng cọng gõ bàn phím máy tính, rồi chỉ sau vài tháng tham gia chiến dịch “xóa dốt tin học” do anh Trần Thành Lập phát động, họ đã sử dụng thành thạo Internet, phần mềm quản lý hành chính như thế nào.

Có những chuyện “tin học hóa” bây giờ là bình thường, nhưng cách nay 2 thập niên là “rất mới mẻ”. Thời ấy, dưới sự chỉ đạo “mềm mỏng và quyết liệt” của anh Tư xe đạp, Văn phòng UBND tỉnh Cần Thơ (cũ) là một “điểm sáng” ứng dụng công nghệ thông tin trong hệ thống văn phòng cả nước. Có lẽ vì vậy mà đã góp phần “truyền lửa” cho người về tỉnh mới, với cách làm sáng tạo của Tư xe đạp và anh em, đã nhanh chóng tạo ra “hiện tượng” mới trong tin học hóa quản lý hành chính nhà nước của một Hậu Giang sinh sau, đẻ muộn, còn nhiều khó khăn.

Dấu ấn của anh “Tư xe đạp” còn để lại trong công tác giải phóng mặt bằng ở Hậu Giang cũng rất sâu đậm. Với tư cách là “tư lệnh” trên “mặt trận nóng bỏng”, anh trực tiếp xuống dân, lắng nghe – đối thoại. Nhiều dự án lớn trên địa bàn tỉnh được triển khai với tốc độ giải phóng mặt bằng nhanh kỷ lục. Nhiểu năm liên tiếp, Hậu Giang gần như không phát sinh điểm nóng khiếu kiện đông người, vượt cấp về giải phóng mặt bằng. Đây chính là kết quả của một cuộc vận động lớn, là cả một nghệ thuật “nghe dân nói, nói dân nghe, dân hiểu; làm dân tin, dân hưởng ứng”. Cũng từ năm 2004 đến nay, Hậu Giang luôn duy trì tốt “Chiến dịch giao thông thủy lợi”. Đã có hàng ngàn tỉ đồng được đầu tư mà vốn dân đóng góp chiếm hơn 80%. Cách thức phát động và ”treo thưởng” của tỉnh này cũng đầy sáng tạo. Các giải thưởng cho chiến dịch hàng năm trị giá từ 5-10 tỉ đồng, nhưng tiền thưởng không bị tiêu xài mà chảy vào công trình của những nơi làm tốt. Đó cũng là cách anh “Tư xe đạp” treo giải thưởng bằng “bộ máy vi tính” cho cơ quan có CBCC đạt giải trong các cuộc thi tin học. Kết quả là, kiến thức CNTT của cán bộ được nâng lên mà tỉnh cũng chẳng tốn kém kinh phí khen thưởng vì đằng nào cũng phải đầu tư trang bị máy tính cho anh em.

Xe đạp và đời thường
Ở đời, mỗi người đều phải đóng nhiều vai nên không phải dễ “làm tròn vai”. Quen biết anh Tư xe đạp nhiều năm, từng là cán bộ dưới quyền, là em út, rồi bạn bè “cà phê”, tôi cảm nhận được rằng anh đóng nhiều vai nhưng không hề “diễn”, mà rất thật, thật như chuyện anh… đi xe đạp.

Những ngày cuối tuần, ngoài giờ hành chính, sau khi cởi bỏ chiếc áo công chức trở về với gia đình, người thân, bạn bè, anh thực sự hòa mình với họ. Những lúc rãnh rỗi, người ta vẫn thấy anh đạp xe rong ruỗi trên đường hay ngồi mấy quán cà phê bụi, lân la với mấy tay thợ sửa xe đạp hè phố ... Bình dân đến mức “bị phê bình”. Nhưng anh cứ cười trừ, bởi Phó chủ tịch tỉnh đi xe đạp không phải để “làm dáng” mà thực sự là niềm đam mê.
Mấy chiếc xe đạp mà anh tìm kiếm, nài nỉ mua lại cho bằng được có “niên đại” từ thời Pháp thuộc hoặc những năm 1950, chắc là của những công chức xưa hay của thầy ký, thầy giáo nào đó. Có chiếc còn nguyên “facture” (hóa đơn mua hàng) với “con niêm” của Nha thuế vụ xưa được anh nâng niu như báu vật. Xe đạp và đời thường. Chơi xe đạp cổ, nhưng anh vẫn luôn tự làm mới mình. Thật xứng danh “anh Tư xe đạp”!






"Chú ơi, cái chân chống!"

Cái chân chống là một chi tiết nhỏ của chiếc xe gắn máy. Việc quên gạt chân chống xe cũng là chuyện nhỏ nhưng lại ẩn chứa rất nhiều tai họa không ngờ. Nhiều tai nạn đã xảy ra trên đường phố cũng chỉ vì cái chi tiết nhỏ ấy.

Một sáng đầu tuần, tôi có việc phải đi đến cơ quan Bảo hiểm, xe tôi chạy không nhanh, khi đến ngã ba đường Trương Định, nhìn qua kính chiếu hậu, tôi thấy một em học sinh, lưng đeo ba lô, vai quàng khăn đỏ, cố đạp xe nhanh hơn, khi hai xe chạy song song, em lịch sự nhắc tôi: "Chú ơi, cái chân chống!".


Như một phản xạ tự nhiên, tôi đáp lại: "Cảm ơn cháu nhiều!" Em nhìn tôi và mỉm cười thật tươi, rồi đạp xe qua đường Ngô Quyền. Tôi nhìn theo em khuất dần sau cổng trường Đoàn Thị Điểm.

Trong mắt tôi, hình ảnh một cậu học trò cao to, khỏe mạnh, với chiếc khăn quàng, đỏ thắm trên vai, có giọng nói truyền cảm, một nụ cười thân thiện. Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới thấy một nụ cười dễ thương đến thế.

Từ một lời nhắc nhở chân thành đó, tôi tin rằng, em là người con ngoan của cha mẹ, một cậu học trò giỏi của trường, một công dân tốt của xã hội. Tôi thầm mong cho em luôn khỏe mạnh, học thật giỏi, sau này có việc làm tốt, thu nhập ổn định, làm giàu cho bản thân và gia đình, giúp ít cho xã hội.

"Chú ơi, cái chân chống!" một giọng nói ấm áp, dễ thương, một sự quan tâm hồn nhiên, vô tư, dù nhỏ thôi nhưng đã mang lại niềm vui và cả sự an toàn đến cho tôi. Đó là đạo đức, là lương tâm, là trách nhiệm xã hội, rất có ý nghĩa nhân văn trong cuộc sống.

Mỗi ngày, hãy cố gắng mở lòng và tiếp nhận cuộc sống bằng một trái tim nồng ấm hơn, một sự giúp đỡ vô tư, một lời nhắc nhở chân thành, một nụ cười sẻ chia. Đó là điều quý giá nhất mà chúng ta chỉ có thể nhận được từ cuộc sống quanh ta.

Cuộc sống sẽ ấm áp hơn, tốt đẹp hơn, dễ thương hơn nếu chúng ta gặp được nhiều em học sinh với chiếc khăn quàng đỏ, có giọng nói dễ thương "Chú ơi, cái chân chống!"


Trần Thành Lập
Cần Thơ, ngày 29 tháng 10 năm 2014